Đã chần chừ bao ngày để đọc tác phẩm này .. "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh - Nguyễn Nhật Ánh" ..
Đôi lúc cũng tưởng rằng thế giới không còn màu hồng .. chỉ là những màu xám xịt .. đen đúa ..
Để rồi bất chợt mỉm cười khi nghe giọng con nít ngô nghê ..
"Mày đang phơi hai bàn tay theo kiểu mới à? - thằng Thiều hỏi con Mận khi thấy nó chống lấy cằm, cùi tay tựa lên bậu cửa sổ, thừ mặt"..
"Không, mình đang phơi khuôn mặt"
"Mày vừa tắm à?"
"Không, mẹ mình vừa đánh đòn mình".
Tôi không hỏi nữa, vì tôi hiểu rồi. Con Mận đang hong khô những giọt nước mắt. Tội nó ghê!
Tự dưng, lại ước chi .. mình cũng ngô nghê hong khô giọt nước mắt bằng cách chống cằm lên bậu cửa sổ ..
Fiona Doan
















0 nhận xét